| Perfil de KienKien H. BuiFotosBlogListas | Ayuda |
|
28 diciembre Love Will Find a WayKIARA: In a perfect world I was so afraid And if only they could feel it too 26 diciembre Trái Tim Việt NamNhạc & lời & trình bày: Tuấn Khanh (gửi tặng những người đã xuống đường vì tổ quốc những ngày tháng 12.2007) Em có yêu không, tuổi xuân thờ ơ? Vui sống vô tri cứ như cầm thú Không hay chung quanh nỗi đau con người Miệt mài ca hát, đói khát niềm tin Em có hay không trái tim Việt Nam Qua bao đau thương vẫn nguyên lẽ sống Có rớt nước mắt vẫn ngẩng cao đầu Người người chia sớt để qua bể dâu *** Nếu có chết ngày mai Chỉ xin được thấy đất nước tôi tự do Hãy nắm chặt bàn tay Để gieo mầm sống ước mơ ngày mai Việt Nam phải vẹn nguyên Không thẹn cùng tổ tiên Em có nghe không, nước non Việt Nam Rên siết phân ly trong tay kẻ gian Hãy cất tiếng nói để mãi lưu truyền Lời thề giữ lấy nước Nam vẹn nguyên We Are OneSimba:
Kiara:
Simba:
Source: Lion King II - Simba's pride 24 diciembre Không có biểu tình... thật buồnMặc dù thông tin trên các blog về buổi biểu tình hôm nay có chiều hướng đi xuống nhưng tôi vẫn hy vọng sẽ có một không khí sôi động hào hùng như mấy chủ nhật trước. 9h, tôi xách xe làm một vòng và dự định sẽ tham gia cùng mọi người để thêm phần khí thế. Nhưng thật đáng tiếc là ngay từ nga tư đầu Quốc Tử Giám (Cát Linh - Tôn Đức Thắng) đã có chiếc xe với rất nhiều công an đủ loại với mảnh vải đỏ chữ vàng ghi gì đó mà tôi nhìn không rõ.
Đi tiếp, chỉ toàn công an với đủ các loại màu. Nào là vàng, xanh,... đủ loại đứng đầy các ngã tư. Thỉnh thoảng tôi nhận thấy những vẻ mặt thẫn thờ của người đi đường mà tôi đoán đó là những người có tâm trạng như tôi.
Ôi Hoàng Sa, Trường Sa. Ôi Việt Nam. Thật đáng buồn thay... không biết có còn ai dám lên tiếng vì mảnh đất thiêng liên của tổ quốc nữa hay không??? 18 diciembre Chú voi trong rạp xiếcBạn có bao giờ từng thấy người ta chỉ cột một con voi vô cùng lớn với chỉ một cọc gỗ nhỏ trong sàn diễn? Hầu hết mọi người đều giống những chú voi trong rạp xiếc. Thật vậy, bạn có bao giờ từng thấy người ta chỉ cột một con voi vô cùng lớn với chỉ một cọc gỗ nhỏ trong sàn diễn? Một con vật khổng lồ có thể nâng bổng một vật nặng cả trăm ký chỉ bằng vòi của mình lại chỉ đứng yên chịu cột như vậy. Tại sao lại như thế? Bạn biết không, khi con voi còn nhỏ và còn yếu nó được người ta cột với một cọc sắt bằng một sợi dây xích lớn để nó không thể nào dịch chuyển được. Cho dù có cố tới cỡ nào, nó cũng không thể bứt cái vòng ấy ra nổi để được tự do chạy đi. Sau một hồi cố gắng như vậy nó từ bỏ thôi không cố nữa. Khi lớn lên và mạnh hơn, nó cũng chẳng bao giờ thêm cố một lần nào nữa. Trong đầu nó lúc nào cũng có ý nghĩ rằng “Mình không thể làm được. Mình không thể nào làm được.” Có hàng triệu người trên thế giới này cũng giống con voi tội nghiệp trong rạp xiếc. Họ giới hạn bản thân mình và luôn bị buộc chặt với ý nghĩ “Mày sẽ chẳng bao giờ làm được điều đó đâu”. Nhiều lần như vậy và cuối cùng là họ nghĩ mình là như vậy thật và họ bỏ cuộc. Họ có thể có những ước mơ, nhưng chính dấu ấn “không thể” đã kéo họ lùi trở lại. Vậy nên từ lúc này hãy loại bỏ đi những giới hạn của bản thân mình. Một khi tinh thần bạn được giải phóng, những giới hạn rồi cũng sẽ bị phá bỏ đi. Nguồn: Tâm Việt 16 diciembre Tôi đi biểu tình phản đối TQ sát nhập Hoàng Sa, Trường Sa vào lãnh thổ của họHôm nay tôi dậy hơi muôn. 9:00 sáng nhưng vẫn nhớ là hôm nay cư dân mạng có tập hợp biểu tình trước ĐSQ Trung Quốc phản đối việc sát nhập 2 quần đảo của chúng ta vào lãnh thổ của họ.
![]() Một mình đi xe đến gần Văn Miếu Quốc Tử Giám nơi ghi danh những danh nhân khoa bảng của Việt Nam qua bao thời đại. Tôi gặp một dòng người áo đỏ, cầm cờ đang "rầm rầm" tiến bước. Tự nhiên tôi thấy lòng mình nao nao. Vội vã gửi xe bên đường, chị trông xe có vẻ thông cảm nên tôi chỉ cần gạt chân chống và lấy vé rồi chạy vội hòa vào dòng người. Tôi đi hoàn toàn tự phát. Mặc ai nói biểu tình có sự kích động, tôi không quan tâm. Tôi tin có nhiều người muốn thể hiện tinh thần yêu nước của mình, tôi là một trong những người như vậy. Chúng tôi vừa đi vừa hô to "Trường Sa", "Hoàng Sa", "là của Việt Nam", bỗng có người vỗ vai tôi, thì ra là một người bạn cũ, hiện là giám đốc một công ty phần mềm có tiếng ở HN cũng là giảng viên của một trường đại học lớn. Cậu bạn hỏi "anh không mang áo à?". Tôi hỏi "áo gì?" cậu bạn liền cởi áo khoác cho thấy một chiếc áo thun đỏ in bản đồ Việt Nam. ![]() Đi được 1 đoạn, tôi được một bạn thanh niên đưa cho một dải băng đỏ trên có ghi "Paracel islands belong to Vietnam". Khi quàng tấm băng lên đầu một bác trung niên vội chạy lại hỏi, có còn không, cho chú một chiếc. Tôi chỉ lại đằng sau và chúng tôi bước tiếp. Nhưng chúng tôi không thể tiến tiếp vì đầu đường là chốt của công an với rất nhiều loại công an với các sắc phục khác nhau đứng đầy lối đi. Rất nhiều người muốn tiến tiếp nhưng không được, chúng tôi đành quay lại. Anh bạn giám đốc nói, "công an họ chặn kín đường đến ĐSQ Trung Quốc rồi, không thể vào đó được. Bọn em đến từ 7h sáng, khi vào quán cafe Highland trên đường Điện Biên Phủ cũng đặc kín công an. Đành phải đi lòng vòng thôi." Rồi chúng tôi phải đổi hướng đi về phía Giảng Võ. Tôi cố đứng lên cao nhìn thấy đoàn người thật đông và hoành tráng vừa đi vừa hô to đến khản giọng "Trường Sa", "Hoàng Sa", "là của Việt nam" và hát bài quốc ca. ![]() Đoàn người đi rất trật tự, và tôi nhận ra nhà báo Xuân Bình với con trai anh dẫn đầu đoàn người. Thình thoảng đoàn người lại ồ lên và vỗ tay vui mừng, thì ra đó là các nhóm nhỏ sau nhập đoàn với chúng tôi. "Không đến được ĐSQ Trung Quốc, ta đến ĐSQ Mỹ" một ai đó kêu to. Người dân hai bên đường đổ xô ra xem và cổ vũ cho chúng tôi, tôi thấy rất đông người qua đường rút điện thoại ra chụp ảnh. Có lẽ họ chưa bao giờ nhìn thấy đoàn người biểu tình đông đến vậy. ![]() Anh bạn giám đốc hài hước "chưa bao giờ mình đi mà lại được lính cảnh sát dẹp đường và hộ tống." "Nhớ đi sát vào nhau nhé, đừng để họ tách đoàn", anh bạn giám đốc bên cạnh thì thầm. "Trường Sa", "Hoàng Sa", "là của Việt Nam" chúng tôi lại hô to, với những nắm đấm vung cao thật hào hùng. Nhưng rồi khi đến Giảng Võ chúng tôi không thể tiến thêm được vì không hiểu sao cảnh sát cơ động kéo đến quá nhiều và vây kín lối đi. "Không đến được ĐSQ Mỹ, ta đến ĐSQ Nhật" một ai đó lại hô to, và chúng tôi chuyển hướng định sang đường Kim Mã. Thật kỳ lạ, mọi ngày tôi rất ít đi bộ và đôi giày hơi cứng và thường bị đau chân khi đi bộ hơi xa nhưng hôm nay tôi chẳng cảm thấy đau chút gì. ![]() ![]() Chúng tôi kéo nhau đến khách sạn Hà Nội, hình như đó là một khách sạn của người Hong Kong. ![]() Nhưng đến đây thì chúng tôi không thể tiến mà cũng chẳng thể lùi được vì cảnh sát đến quá nhiều. Thái độ của họ cũng không đến nỗi nào nhưng họ không cho chúng tôi tiến, rồi chúng tôi bị chia thành các tốp nhỏ. Khí thế của đoàn người có lẽ cũng giảm, một anh thanh niên áo đỏ nói to. "Chúng ta còn thời gian, anh em hôm nay tam thế là đủ, hẹn chủ nhật tuần sau chúng ta lại tiếp tục nhé. Phải nói cho người Trung Quốc biết nước Việt Nam có chủ" (Do không mang máy ảnh nên mượn tạm một số hình ảnh trên các blog khác) 15 diciembre Bắt buộc đội mũ bảo hiểm để có nhiều công an?Hôm nay tôi thật không ngỡ khi thấy quá nhiều người đội mũ bảo hiểm đi trên đường. Rất nhiều người không thích đội mũ bảo hiểm, rất nhiều người cho rằng đội mũ bảo hiểm hại nhiều hơn lợi. Nhưng sự thật hôm nay không khiến làm tôi cảm thấy thất vọng.
Chỉ biết rằng nếu chỉ có 1 ít người không đội thì bao nhiêu chốt cảnh sát kia sẽ tha hồ ra tay phạt họ. Mà nếu chúng ta chấp nhận, thì một ngày chẳng may quên mũ chúng ta sẽ không khỏi bị phạt, ngay cả không đội mũ đi trong ngõ cũng có thể bị công an phường, tổ trưởng dân phố hay dân phòng phạt vì không đội mũ bảo hiểm.
Với ai thích đội mũ bảo hiểm, thì tôi không thể nói gì họ được. Nhưng những người không thích đội chẳng lẽ không có 1 chút thể hiện sự bất bình của mình với điều luật vô lý kia ư?
Tại sao chính quyền lại có những điều luật vô lý đến vậy. Nếu một người không đội mũ bảo hiểm thì anh ta đâu có làm hại gì ai? Phải chăng họ không muốn trả lương nhiều nhưng lại muốn có nhiều công an?
Nhưng nhiều công an để làm gì????
Quyền được bày tỏ cảm xúc của Nhân dânQuyền được bày tỏ cảm xúc của Nhân dân TS Phạm Duy Nghĩa ( Chủ nhiệm Bộ môn Luật Kinh tế, Khoa Luật - Đại học Quốc gia Hà nội) Xúc động hình như là cảm giác không chỉ riêng loài người mới có. Khi người Trung Hoa xây sân bay, bán vé du lịch và công khai thu nạp những vùng đất một thời đã của Việt tộc như quận huyện của họ, là con dân nước Việt ai chẳng ngẹn lòng. Quyền phản đối hành vi ngạo mạn ấy không chỉ dành riêng cho riêng người phát ngôn Bộ ngoại giao; một số tờ báo và dân biểu Đà Nẵng đã vang lên phản ứng của lòng dân. 10 diciembre Công lý hành chính cho người dân
Trước thực trạng còn quá nhiều điều phải giải quyết để người dân bớt bị “hành” bởi chính cơ quan đang xài tiền thuế của mình, TS Hoàng Ngọc Giao - giám đốc Trung tâm Nghiên cứu tư vấn chính sách, pháp luật, phát triển (PLD) - cho rằng phải “bình thường hóa quan hệ” Nhà nước - công dân thì dân mới bớt bị “hành là chính”. Luật khiếu nại - tố cáo có vấn đề * Từ luật Hồng Đức, triều đình phong kiến đã cho phép người dân nếu bị oan có thể tới thẳng triều đình đánh trống kêu oan. Nay như thế sẽ là khiếu nại vượt cấp, được coi là hành động tiêu cực? - Khái niệm khiếu nại vượt cấp mà Luật khiếu nại - tố cáo nêu, theo tôi, chỉ xuất phát từ mong muốn của các cơ quan nhà nước. Nhìn theo hướng tích cực, luật pháp của nước ta muốn phát huy vai trò của chính quyền cơ sở vì cơ sở nắm vấn đề rõ nhất. Tuy nhiên, nhìn theo hướng quyền của dân, nhu cầu chính đáng của dân thì thời nào cũng vậy, không thể giới hạn chuyện khiếu nại vượt cấp. Trong mong ước dân gian, người thiệt thòi còn lên gặp được cả ông trời cơ mà. Người dân khiếu kiện vượt cấp, động cơ của họ cũng chỉ là gây sức ép để trên buộc dưới phải làm. Bởi cấp địa phương không thể đem lại cho người dân cách giải quyết khách quan. Vì thế theo tôi, không nên nhìn khiếu nại vượt cấp là hành động tiêu cực, cần ngăn chặn. * Đó chỉ là một chuyện. Người dân còn khó hiểu hơn khi đã đặt ra tòa án mà thời hiệu cho dân kiện lại quá ngắn, đến mức bất hợp lý? - Thời hiệu trong luật của chúng ta quá phức tạp. Ngành tòa án cũng đã công nhận điều này. Thời hiệu đó không lường hết các tình huống hành chính nên nhiều trường hợp quyền, lợi ích của dân bị xâm phạm. Tại sao lại đặt ra thời hiệu ngắn thế? Nói nhẹ nhất là tính khép kín, chủ quan của những người làm luật. Tư duy của họ vẫn thiên về lợi ích cục bộ của ngành. Nó chưa xuất phát từ lợi ích của dân. Tiếng nói của dân trong quá trình làm luật không có. * Chúng ta đưa ra thiết chế tòa hành chính, dùng rất nhiều tiền nuôi nó, nhưng luật lại “bó” nó chỉ với 22 loại việc tòa có thể giải quyết cho dân. Như thế là không bình thường? - Có nhiều câu hỏi “tại sao” chúng ta không thể trả lời được. Như Luật thuế thu nhập cá nhân cũng có câu hỏi “tại sao” như thế, nhưng không thể giải quyết được, vì nó đụng chạm đến những ông thủ trưởng. Nhiều điều luật được xây dựng theo tư duy của những người có quyền chứ không phải dựa trên cơ sở khoa học khách quan, càng không dựa trên nguyện vọng của người dân. Dân khó tiếp cận công lý hành chính * Thực tế hiện nay, người dân rất khó tìm được lẽ phải khi gặp rắc rối với cơ quan hành chính? - Khó! Lý do dân khó tìm được công lý hành chính ở VN tồn tại trên cả ba lĩnh vực. Thứ nhất là trên luật. Làm sao để đảm bảo lẽ phải cho dân khi phải làm giấy phép, hộ tịch, hộ khẩu, đất đai... là một điều khó nếu nội dung luật chưa rõ ràng. Hiện trong Luật đất đai đã có bao vấn đề. Luật môi trường, rồi các chính sách xã hội như bảo hiểm y tế... cũng thế. Thứ hai, khi người dân muốn giải quyết bức xúc, họ vấp ngay phải thủ tục giải quyết của các cơ quan hành chính có quá nhiều tầng nấc. Hiện tại, dân phải gửi đơn khiếu nại đến chính người có hành vi hành chính không đúng, đến cơ quan có quyết định sai đối với mình. Người ra quyết định bất lợi cho dân sẽ là người đầu tiên giải quyết cho dân. Thế thì làm sao có thể khách quan? Thứ ba, khi có phán quyết rồi, thậm chí phán quyết của tòa, cơ quan hành chính không thực hiện hay thực hiện nửa vời, dân cũng lãnh đủ vì lại phải bắt đầu khăn gói quả mướp đi đòi tiếp. * Như vậy, vẫn còn quá nhiều lỗi cơ bản trong cách thức đảm bảo công lý cho người dân khi đối đầu với các cơ quan hành chính? - Có thể nói còn nhiều vấn đề. Bởi hệ quả là tình trạng khiếu kiện ngày càng đông, biểu tình, đình công ngày càng nhiều... Cái đó trước hết là hệ quả của mất lẽ phải, mất công bằng. Ngay khi khiếu nại thất bại, kiện ra tòa, công việc chưa chắc đã khá hơn. Trong con số ít ỏi vụ việc mà tòa hành chính xử, thử hỏi có bao nhiêu vụ dân thắng cơ quan hành chính? Rất ít! Dễ hiểu, cơ chế đã độc lập với chính quyền cùng cấp đâu! Ngay ông chánh án tòa án tỉnh, muốn được đề bạt phải được sự đồng ý của ông chủ tịch, bí thư tỉnh. Nên nhiều UBND mới có thể không thay đổi, không sửa chữa, không thực hiện phán quyết của tòa. * Như vậy, cơ chế hiện nay vẫn tạo điều kiện cho nền văn hóa phong bì? - Luật còn quá nhiều kẽ hở để công chức có thể tùy tiện. Ví dụ những tiêu chí để cấp, không cấp phép rất chung chung. Cùng một loại giấy tờ nhưng người ta có thể cấp cho anh này mà không cấp cho anh kia. Anh kia khiếu kiện thì công chức vẫn có thể viện cớ nọ kia để nói tôi làm đúng luật. Hiện qui trình này thuận nhất cho những người có quyền lực hoặc có tiền. Có quyền, tiền nhiều khi chỉ cần gọi điện một câu là việc chạy rất nhanh. Nhưng có quyền mà không đúng mối quan hệ thì chưa chắc, nên nhiều vị quan chức vẫn kêu. Cái “quan hệ” trong hành chính vẫn nặng nề lắm. Phải coi trọng quyền lợi của dân * Vậy làm thế nào để các quyết định hành chính thân dân hơn? - Về nguyên lý thì không khó, nhưng ở nước ta đụng việc này lại dính đến việc kia. Nhưng dù sao cũng đã đến lúc phải giải quyết dần. Đầu tiên, phải xem lại các quyết định hành chính liên quan đến lợi ích của dân. Hiện qui trình của nó khép kín, mấy người đóng cửa bảo nhau. Người ra quyết định không phải chịu trách nhiệm. Phải xử lý yếu tố “thay mặt UBND, HĐND” thì kỷ cương mới nghiêm được. Đây là bài toán chưa có lời giải. Điều này cần nhiều thời gian. * Mệnh lệnh cuộc sống đang đòi phải thay đổi. Theo ông, muốn giải quyết những mắt xích dích dắc này phải làm thế nào? Làm sao để luật tốt hơn? - Tất nhiên, nhưng hãy nhìn lại. Quyết định kỷ luật buộc thôi việc cán bộ công chức, các quyết định hành chính trong quản lý đất đai, xử lý các vụ việc cạnh tranh... hiện không nằm trong thẩm quyền tòa. Người dân có nguyện vọng mong tòa xét xử những vụ việc trên không? Tôi chắc là có. Nhưng làm thế nào để nguyện vọng đó được đáp ứng? Câu trả lời không dễ đối với dân. Nên cần tiến đến cho các nhóm lợi ích, đại diện là các hiệp hội tiếp cận nghị sĩ, để họ đề đạt nguyện vọng, bảo vệ quyền của họ. Điều này cũng để chống lại sự khép kín trong làm luật. Chứ luật đưa cả lên báo, nói góp ý đi nhưng cuối cùng tiếp thu không được coi trọng thì cũng vô nghĩa. * Chúng ta đã tạo ra một qui trình thủ tục hành chính phức tạp, khó giải quyết. Sẽ còn cần nhiều thời gian và cả quyết tâm nữa? - Đến Chủ tịch nước cũng nói bị thủ tục hành thì có thể nói thủ tục hành chính VN phức tạp bậc nhất thế giới. Cần nhiều thời gian nhưng vấn đề là phải tận dụng thời gian đó để đưa đời sống vào luật chứ không phải đưa luật vào đời sống. Khi luật xuất phát từ thực tiễn, nó sẽ nhanh chóng đi vào cuộc sống và phục vụ cuộc sống. Còn không thì ngược lại, nó sẽ cản trở sự phát triển và nhanh chóng lạc hậu.
CẦM VĂN KÌNH thực hiện Tôi học nhiều từ cuộc đờiÔng Nguyễn Quang A, thành viên HĐQT Ngân hàng ngoài Quốc doanh (VP Bank):
Không khó để nhận ra Tiến sĩ Nguyễn Quang A trên báo chí bởi ông góp mặt đều đặn mỗi tuần trong chuyên mục “Thời luận” của báo Lao động Cuối tuần và viết trên một vài tờ báo khác. Những đề tài thời sự nóng hổi, từ chuyện thuế thu nhập cá nhân đến Đề án 112 hay chất lượng giáo dục, đều được đề cập dưới ngòi bút sắc sảo gai góc của ông, thể hiện tinh thần trách nhiệm và tâm huyết của một trí thức. Quyết liệt và rạch ròi khúc chiết trong từng câu chữ, ông soi rọi các vấn đề xã hội bằng tư duy phản biện của một nhà khoa học và vốn kiến thức của một nhà kinh doanh. Sinh năm 1946, tiến sĩ vô tuyến điện ở Hungary, từng mở công ty tin học 3C nổi tiếng hồi đầu thập niên 1990 rồi tham gia sáng lập VP Bank, ngoài đời nhìn doanh nhân Nguyễn Quang A trẻ hơn khá nhiều so với tuổi, mặc dù cuộc đời ông đầy những biến động và cả khúc ngoặt do số phận “bẻ lái”. Song chính những trở ngại ấy đã góp phần tạo nên một tiến sĩ khoa học - doanh nhân thành đạt. Tiến sĩ Nguyễn Quang A còn là một dịch giả uyên thâm với nhiều tác phẩm kinh tế - chính trị kinh điển, như “Hệ thống Xã hội chủ nghĩa” và “Con đường dẫn tới nền kinh tế thị trường”. Hình như, ông không bao giờ chịu ngồi không và ở ông không có khái niệm nghỉ ngơi. Bằng chứng là bận rộn với việc quản trị ngân hàng như thế mà ông vẫn tham gia viết báo và dịch sách. Ông không sợ bị nói là ôm đồm sao? Tôi không nghĩ là mình ôm đồm. Làm việc là cách tốt nhất để giữ cho trí não không bị lão hóa và đầu óc tỉnh táo. Hơn nữa, công việc thường ngày của tôi, dù là ở ngân hàng hay ngồi viết báo dịch sách, cũng là phương thức để theo kịp những đổi thay chóng mặt của thời đại toàn cầu hóa ngày nay. Không làm việc cũng đồng nghĩa với sự tụt hậu và tự loại bỏ mình ra khỏi dòng chảy cuộc sống. Ông đi du học ở Hungary từ khi còn rất trẻ và có học vị tiến sĩ chuyên ngành vô tuyến điện, từng công tác tại Viện Kỹ thuật Quân sự, Bộ Quốc phòng và sau này lại trở thành một doanh nhân. Theo ông, làm khoa học hay làm kinh doanh khó hơn? Hai công việc này có hỗ trợ cho nhau không? Cả hai công việc đều khó (cười). Bởi vì mỗi công việc đòi hỏi một kỹ năng khác nhau nhưng vẫn hỗ trợ cho nhau. Nếu làm một nhà kinh doanh hiểu biết về khoa học thì điều này sẽ giúp cho mình về mặt tư duy và tính toán. Những người làm khoa học tự nhiên có một phẩm chất là luôn luôn nghi ngờ bởi vì không có lý thuyết nào được coi là vĩnh viễn hay tuyệt đối đúng cả. Người ta tìm mọi cách để nghi ngờ lý thuyết ấy và tìm cách lật đổ nó. Như vậy, tính nghi ngờ vốn có của một nhà khoa học là rất bổ ích trong công việc kinh doanh, vì trong kinh doanh ẩn chứa vô vàn rủi ro. Đứng trước mỗi quyết định, đặc biệt có liên quan đến chuyện tiền tệ, thì càng phải biết nghi ngờ. Vì vậy, việc lựa chọn, lật đi lật lại vấn đề, xem phương án này, nghiên cứu phương án kia… tất cả những yếu tố này sẽ giúp ích rất nhiều cho việc ra quyết định. Và nghi ngờ là một đức tính cần thiết và có ích cho công việc kinh doanh trên thương trường. Tại sao ông quyết định rẽ sang lĩnh vực ngân hàng khi đã lăn lộn trong ngành công nghệ thông tin và ít nhiều thành công? Có lẽ phải quay lại thời điểm cách đây khoảng 14, 15 năm, khi VP Bank ra đời vào năm 1993. Tôi cho rằng, lúc đó ở nước ta, tuy có các tổ chức được gọi là ngân hàng thương mại nhưng thực sự chưa phải là ngân hàng. Từ năm 1975 đến khoảng những năm 1991-1992 không có hoạt động ngân hàng thực sự cho nên kể cả những người làm việc trong lĩnh vực ngân hàng thì đại bộ phận cũng không biết gì về ngân hàng và kinh doanh ngân hàng. Chúng tôi cũng không biết gì về ngân hàng ở thời điểm đó nhưng vẫn nghĩ làm ngân hàng là hay, có nhiều triển vọng và tôi cùng với một số anh em doanh nghiệp mới thành đạt có chút ít vốn liếng bắt tay thành lập ngân hàng vì nghĩ rằng mình có khả năng. Chỉ có thế thôi chứ không có lý do gì đặc biệt cả. Tôi là một người làm khoa học kỹ thuật, nghiên cứu lĩnh vực xử lý thông tin và tôi rút ra một điều rằng toàn bộ hoạt động của ngân hàng cũng chỉ xoay quanh việc xử lý thông tin, làm việc với thông tin mà thôi. Bản thân đồng tiền cũng chỉ là một dạng thông tin đặc biệt. Tưởng rằng khoa học kỹ thuật và tiền tệ khác xa nhau một trời một vực nhưng thực chất, chúng lại có cái gốc rất giống nhau. Nghe thì đơn giản nhưng không phải ai làm khoa học cũng có thể trở thành một chuyên gia ngân hàng được, nhất là nghề này ngày càng đòi hỏi tính chuyên nghiệp rất cao. Ông có nghĩ rằng mình là người đặc biệt với những phẩm chất đặc biệt? Tôi chỉ là người bình thường. Không có gì đặc biệt hay phẩm chất vượt trội nào cả. Chỉ có điều, tôi tự học và đọc rất nhiều. Thực sự là rất nhiều. Có lẽ đó là cái mà chúng ta hay gọi là bí quyết chăng? Chưa kể ông còn là dịch giả và nhà báo. Tôi quan niệm thế này. Trong một thế giới biến đổi không ngừng một cách siêu tốc như trong “thế giới phẳng” mà chúng ta đang sống, phải tự trang bị và chuẩn bị cho mình đầy đủ để có thể thích nghi với nhiều mặt của cuộc sống. Phải tự thay đổi mình, một cách nhanh nhất có thể, trong các lĩnh vực và bắt buộc bản thân tự học hỏi, tự trau dồi để thành công trong những lĩnh vực đó. Khi bạn tự ép mình làm một công việc trên cơ sở sự đam mê và lòng kiên nhẫn thì khả năng thành công sẽ cao. Vậy thời gian một ngày ông phân chia ra sao để giải quyết bao nhiêu công việc? Tôi dậy từ sớm, xem tin thế giới trên CNN và BBC, rồi đến cơ quan làm việc. Tôi vẫn làm việc từ 8 giờ sáng đến 7-8 giờ tối hàng ngày. Ngoài công việc ở ngân hàng, tôi dành thời gian để đọc sách báo, tán gẫu với bạn bè, đi nhậu. Đi nhậu? Đúng. Tôi có khả năng chơi với nhiều loại người. Có thể nhậu vỉa hè với những người bình dân hoặc vào những chỗ rất sang trọng với giới doanh nhân hay với báo chí, văn nghệ sĩ. Tôi tự nhận mình là người khá dễ tính. Và ông học được gì từ nhiều bạn bè như vậy? Một người dù giỏi đến bao nhiêu vẫn có thể học rất nhiều từ người khác, thậm chí cả những người không có điều kiện học hành nhiều. Học từ sách vở cũng quan trọng nhưng học từ trường đời có khi còn quan trọng hơn. Tôi cũng học nhiều từ cuộc đời. Ông tham gia dịch những cuốn sách được viết bằng tiếng Anh thuộc dạng khó như Thế giới phẳng của Thomas Friedman, Giả kim thuật tài chính và Xã hội mở của George Soros… nghe nói đó là do nỗ lực tự học. Điều này có đúng không? Đúng là tôi tự học tiếng Anh. Nhưng để dịch được một cuốn sách tiếng Anh, nhất là loại sách mà tôi chọn thì khả năng tiếng Anh không thôi chưa đủ. Nó đòi hỏi nhiều yếu tố khác nhưng tựu trung lại vẫn là lòng say mê, tinh thần kỷ luật và ý chí. Còn kiến thức thì tự trang bị cho mình theo kiểu “năng nhặt chặt bị”. Tôi cho rằng, các bạn trẻ ngày nay đang đứng trước cơ hội rất lớn để học hỏi từ Internet, kho kiến thức khổng lồ của nhân loại. Tất nhiên là phải biết sàng lọc thông tin và tiếp cận một cách khoa học. Thế giới phẳng là cuốn sách thứ 13 mà ông đã dịch trong tủ sách SOS2 của ông. Nên hiểu về tên gọi của tủ sách này như thế nào, thưa ông? Nhiều người cũng hỏi tôi về tên gọi SOS2 này. Đây không phải là “cấp cứu” như nghĩa tiếng Anh của từ viết tắt “SOS” mà chúng ta đã biết. Đơn giản, đây là chữ viết tắt của từ tiếng Anh “Social Operating System”, nghĩa là “Phần mềm hệ điều hành xã hội”. Xã hội mà chúng ta đang sống, về cơ bản, cũng giống như một hệ thống máy tính, phức tạp và nhiều tầng nấc. Bộ phận quan trọng nhất là phần mềm (software), là nội dung và hệ điều hành của máy tính chứ không phải là phần cứng. Tương tự, trong xã hội, phần mềm chính là hệ thống luật pháp, chính sách, cơ chế, các nguyên tắc và quy định cũng như các phong tục tập quán, nền văn hóa. Những phần mềm của xã hội, tuy không hữu hình, không chạm tay vào được, nhưng thực chất lại điều khiển và ràng buộc ứng xử của con người trong xã hội. Tủ sách của tôi, SOS2, bao gồm những cuốn sách viết về “phần mềm” trong xã hội, với nhiều nội dung về kinh tế, chính trị, xã hội… Đơn giản, tôi chỉ là người góp sức để các tác giả nổi tiếng thế giới đến với độc giả Việt Nam. Khi “chạm” vào kho tàng tri thức mênh mông của nhân loại ấy, ông tìm thấy gì qua những trang viết mà những bộ óc lớn như George Soros gửi gắm? Phải chăng là sự thôi thúc phải học nhiều hơn nữa? Đúng vậy. Làm bất cứ việc gì tôi cũng muốn làm một cách cẩn thận. Làm đến nơi đến chốn. Nghĩa là phải học. Tôi không hiểu biết gì về ngân hàng khi tham gia thành lập VP Bank ư? Vậy thì tôi phải đọc không biết bao nhiêu sách và tài liệu về ngân hàng. Ngoài lĩnh vực này, còn rất nhiều vấn đề liên quan đến kinh tế, chính sách của nhà nước, thuế, lạm phát… Tôi cũng phải học tất tật những vấn đề đó. Cách học tốt nhất là đọc sách. Đọc càng nhiều càng tốt. Tôi đọc nhiều lắm nhưng trong số những tác phẩm đó, tôi lựa chọn ra những cuốn nào tâm đắc nhất thì tôi đào sâu hơn nữa bằng cách dịch ra tiếng Việt, trước hết cho bản thân tôi là chính, để phục vụ việc học. Sau đó, tôi thấy những cuốn sách đó có thể có ích cho người khác thì tôi tìm cách xuất bản để giới thiệu rộng rãi cho bạn đọc. Tôi muốn chia sẻ với bạn đọc. Có ý kiến cho rằng, sự phát triển kinh tế ở nước ta trong những năm gần đây tiến lên rất nhanh nhưng ngược lại, văn hóa và đời sống tinh thần của một bộ phận dân cư, nhất là trong giới trẻ, lại bị tụt hậu khá xa. Ông nghĩ gì về nhận định trên? Tôi không nghĩ thế. Theo tôi, lớp trẻ bây giờ rất thông minh và hiểu biết rất rộng. Chúng ta hãy lạc quan về thế hệ này, mặc dù, thang giá trị của các bạn trẻ bây giờ có thể khác ngày xưa. Chỉ có điều, xã hội phải định hướng tốt cho thế hệ trẻ, hướng các em đến những việc làm có ích và khuyến khích các em học hành tốt. Vậy ông có đồng ý rằng các tổ chức đoàn thể, hội thanh niên chưa làm tròn nhiệm vụ của mình trong việc tạo ra những không gian vui chơi lành mạnh và bổ ích cho học sinh, sinh viên? Tôi cho rằng, chừng nào các tổ chức đoàn thể vẫn chưa được trao nhiều quyền trong hoạt động, chưa được tự chủ hành động theo đúng chức năng và vai trò của mình trong khuôn khổ quy định của pháp luật thì chừng ấy không thể giúp ích gì nhiều cho giới trẻ. Suy rộng ra, các tổ chức này phải có tiếng nói lớn hơn trong xã hội, không chỉ trong việc giáo dục thanh niên, mà còn trong nhiều nhiệm vụ khác. Yếu tố căn bản hình thành nên xã hội dân sự chính là sự tự nguyện. Vì vậy, một vấn đề đặt ra là chúng ta phải nhanh chóng đề ra cơ chế chính sách hợp lý nhằm khuyến khích các tổ chức thực hiện tốt hơn và nhiều hơn vai trò, vị trí của họ. Theo ông, vai trò của xã hội dân sự ở nước ta hiện nay như thế nào? Các tổ chức của xã hội dân sự ngày càng có vai trò mạnh hơn trong đời sống, đặc biệt là với sự bùng nổ của Internet, chúng sẽ khác xa mấy năm trước đây. Điều quan trọng mang tính cấp bách là Nhà nước phải xây dựng luật về hội để quy định rõ chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn và vai trò của các hội, hiệp hội. Làm được điều này, các hội và hiệp hội chắc chắn sẽ phát huy sức mạnh và gánh vác nhiều việc thuộc về xã hội dân sự mà hiện nay nhà nước đang phải làm. Giờ chúng ta hãy nói một chút về Tiến sĩ Nguyễn Quang A nhưng dưới góc độ một nhà báo. Những trang viết dám nói thẳng, nói thật, đôi khi đụng chạm đến nhiều chủ đề khá gai góc có phải là tiếng nói gan ruột của một kẻ sĩ Bắc Hà? Tôi không dám nhận mình là một kẻ sĩ. Tôi chỉ nhìn những vấn đề bức xúc trong cuộc sống và tìm cách gợi mở qua những bài báo và thử đưa ra cách giải quyết. Ý kiến mà tôi đưa ra chưa chắc đã đúng nhưng ít nhất để khơi gợi trong người đọc một cách suy nghĩ khác. Mục đích của tôi chỉ đơn giản là chia sẻ suy nghĩ, khuyến khích sự trao đổi, tranh luận để ngõ hầu góp được điều gì đó cho đất nước. Tôi không có mục tiêu cao siêu gì qua những bài viết đó. Ông có thường xuyên nhận được phản hồi và những lời khen chê từ bạn đọc về các bài viết của mình không? Tôi nhận được khá nhiều ý kiến từ bạn đọc, cả những người không quen biết. Cũng có những ý kiến tán thành và phản đối. Tôi cũng email trao đổi với họ. Tham gia viết bài với tư cách là một chuyên gia, chắc hẳn ông có nhiều cơ hội tiếp xúc với nhà báo. Ông nghĩ gì về vai trò của nhà báo trong xã hội Việt Nam ngày nay? Nhà báo có vai trò vô cùng quan trọng cho sự phát triển của một đất nước. Báo chí Việt Nam ngày càng chuyên nghiệp hơn. Các nhà báo, nhất là nhà báo trẻ, cũng rất sắc sảo và năng động. Lời khuyên của ông cho các nhà báo trẻ là gì? Một số nhà báo trẻ, tiếc thay, vẫn bộc lộ lỗ hổng về kiến thức. Điều này rõ ràng hạn chế rất nhiều công việc làm báo của họ. Tuy nhiên, nếu họ chịu khó học hỏi từ đồng nghiệp, những người đi trước và đọc nhiều hơn nữa thì lỗ hổng này sẽ được lấp đầy. Tôi muốn nhấn mạnh rằng, với Internet, nhà báo đã được trang bị một công cụ tìm kiếm thông tin vô cùng hữu hiệu. Nếu biết cách khai thác, nhà báo có thể tìm được rất nhiều thông tin hữu ích. Không ít người cho rằng Internet, bên cạnh tác dụng tích cực của nó, cũng góp phần làm cho văn hóa đọc không được chú ý như trước đây nữa. Nhưng thật ra văn hóa đọc không thể chết đi, bằng chứng là rất nhiều sách, trong đó có sách dịch của ông, vẫn được tái bản đều đặn và được đón nhận nhiệt tình tại các hiệu sách. Anh nói đúng. Dù sao, Internet cũng chỉ là một phương tiện, còn văn hóa đọc vẫn có vai trò rất quan trọng với con người. Nó không thể mất đi được. Như vậy, muốn văn hóa đọc, kể cả báo và sách có chỗ đứng vững chắc trong lòng bạn đọc, bản thân người viết cũng phải lao động nhiều hơn và lao động một cách nghiêm túc để tạo ra những tác phẩm thực sự hấp dẫn? Đúng vậy. Bạn đọc sẽ không quay lưng lại với báo chí và sách nếu người viết tạo ra những món ăn tinh thần thực sự có chất lượng. Vậy ông đọc như thế nào? Có đến 80% thời gian trong ngày tôi dành để đọc. Đọc quan trọng lắm, vì khi đọc ta phải lắng lại để nghiền ngẫm, suy nghĩ. Theo ông, mỗi người nên nhìn nhận sự thất bại như thế nào? Phải coi đó là chuyện bình thường và nhanh chóng quên đi. Xin cảm ơn ông! Theo THÀNH TRUNG 09 diciembre Lamchame.com khó truy cập từ VNKhông hiểu vì lý do gì mà sau khi diễn đàn LÀM CHA MẸ có những bài viết về dịch tả thì lamchame.com rất khó có thể truy cập được từ trong nước nhất là mạng VNN.
Lần thứ 2, lamchame.com đã có thêm cả lamchame.vn cũng rất khó truy cập được sau khi diễn đàn LÀM CHA MẸ có những bài viết về sự kiện Hoàng Sa, Trường Sa và biểu tình tại ĐSQ Trung Quốc.
Tất nhiên không phải lỗi do máy chủ. Vượt tường lửa thì vẫn truy cập tốt (vì máy chủ đặt tại Mỹ)
www.lamchame.com là trang web được đăng ký và cấp phép bởi bộ Thông tin & truyền thông. Thông tin về quần đảo Hoàng SaThông tin về quần đảo Hoàng Sa Lịch sử · Đầu năm 1907, Nhật Bản chiếm Đông Sa (Pratas) làm cho các nhà cầm quyền miền Nam Trung Quốc quan tâm đến các đảo trên Biển Đông. Tháng 5 năm 1909 Tổng đốc Lưỡng Quảng Trương Nhân Tuấn phái đô đốc Lý Chuẩn đem 3 pháo thuyền ra thăm chớp nhoáng một vài đảo trên quần đảo Hoàng Sa rồi về. · Năm 1921 Chính quyền miền Nam Trung Quốc ra quyết định sáp nhập quần đảo Hoàng Sa (mà họ gọi là Tây Sa) vào đảo Hải Nam. Từ đó bắt đầu có sự tranh chấp giữa Trung Quốc và Pháp về chủ quyền trên quần đảo Hoàng Sa và từ thập niên 1930 trên quần đảo Trường Sa. · Trong suốt các năm 1931 - 1932, Pháp liên tục phản đối việc Trung Quốc đòi hỏi chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa. · Trước năm 1932, quần đảo Hoàng Sa được đặt trong các bản đồ lãnh thổ Việt Nam bởi nhà Nguyễn. · Năm 1932, Đông Dương thuộc Pháp (French Indochina) sáp nhập quần đảo vào lãnh thổ của mình. Pháp lần lượt đặt một trạm khí tượng trên đảo Woody (tiếng Pháp: île Boisée) mang số hiệu 48859 và một trạm khí tượng trên đảo Pattle mang số hiệu 48860. · Năm 1935, lần đầu tiên Trung Quốc chính thức công bố một bản đồ có cả 4 quần đảo trên Biển Đông là của Trung Quốc. Công hàm của Công sứ Trung Quốc ở Paris gửi Bộ Ngoại giao Pháp năm 1932 còn viết rằng: "Các đảo Tây Sa là bộ phận lãnh thổ Trung Quốc xa nhất về phía Nam". · Ngày 30 tháng 3 năm 1938, vua Bảo Đại ra đạo dụ tách quần đảo Hoàng Sa khỏi địa hạt tỉnh Nam Ngãi nhập vào tỉnh Thừa Thiên. Đạo dụ ghi rõ: Các cù lao Hoàng Sa thuộc về chủ quyền nước Nam đã lâu đời. Chính quyền Pháp và An Nam đã dựng bia chủ quyền cho quần đảo Hoàng Sa trên đảo Pattle. Trên bia có ghi: République française - Royaume d'Annam - Archipel des Paracels 1816 - île Pattle - 1938. · Năm 1939, Đế quốc Nhật tấn công chiếm giữ đảo. · Năm 1946, dựa trên Tuyên bố Cairo và Tuyên bố Potsdam, 4 tàu chiến của Trung Hoa Dân Quốc đổ bộ lên quần đảo với lý do giải giáp quân Nhật. Ngày 7 tháng 1 năm 1947, chính phủ Trung Hoa Dân Quốc tuyên bố họ đã chiếm giữ quần đảo Tây Sa nhưng thực ra mới chỉ chiếm đảo Phú Lâm (Woody Island) mà họ gọi là đảo Vĩnh Hưng. · Ngày 17 tháng 1 năm 1947, pháo hạm Le Tonkinois của Hải quân Pháp đến quần đảo Hoàng Sa để đòi quân đội Tưởng Giới Thạch rút khỏi đây. Khi yêu cầu này bị từ chối, quân Pháp bèn đổ 10 quân nhân Pháp và 17 quân nhân Việt Nam chiếm giữ đảo Hoàng Sa (Pattle Island). · Tháng 4 năm 1950, quân đội Tưởng Giới Thạch rút khỏi đảo Phú Lâm. · Ngày 14 tháng 10 năm 1950, chính phủ Pháp chính thức chuyển giao quyền kiểm soát quần đảo Trường Sa và quần đảo Hoàng Sa cho chính phủ Việt Nam, do Bảo Đại đứng đầu. · Ngày 6 tháng 9 năm 1951, tại Hội nghị San Francisco về Hiệp ước Hoà bình với Nhật Bản, vốn không chính thức xác định rõ các quốc gia nào có chủ quyền trên quần đảo, Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Quốc gia Việt Nam Trần Văn Hữu (chính phủ Bảo Đại) tuyên bố rằng cả quần đảo Trường Sa và quần đảo Hoàng Sa đều thuộc lãnh thổ Việt Nam, và không gặp phải kháng nghị hay bảo lưu nào từ 51 nước tham dự hội nghị. Tuyên bố này nhằm lợi dụng tất cả mọi cơ hội minh định trên diễn đàn quốc tế xác nhận chủ quyền đã có từ lâu đời trên quần đảo Spratlys và Paracels của nước Việt Nam, để dập tắt những mầm mống các tranh chấp sau này. Tại Hội nghị này, đại biểu Liên Xô đã đề nghị trao hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa cho Trung Quốc, nhưng đề nghị này đã bị Hội nghị bác bỏ với 46 phiếu chống, 3 phiếu thuận và văn kiện của Hội nghị ký ngày 8 tháng 9 năm 1951 chỉ ghi về hai quần đảo là "Nhật Bản từ bỏ mọi quyền, danh nghĩa và đòi hỏi đối với 2 quần đảo". · Sau khi người Pháp rút năm 1956, tháng 4 năm 1956 Việt Nam Cộng Hoà thay thế Pháp giữ chủ quyền quần đảo. Riêng hai đảo lớn nhất là Phú Lâm và Linh Côn đã bị Cộng hoà nhân dân Trung Hoa (CHNDTH) bí mật chiếm trước khi quân đội Việt Nam Cộng hòa ra đóng quân, đảm nhiệm việc quản lý hai quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa theo đúng trách nhiệm mà Hiệp định Geneve năm 1954 quy định. · Trong thời gian này, chính phủ Việt Nam Cộng hòa đã luôn khẳng định và duy trì các quyền chủ quyền của mình một cách liên tục và hoà bình đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa bằng các hoạt động Nhà nước. · Ngày 4 tháng 9 năm 1958, Chu Ân Lai, Thủ tướng nước CHNDTH công khai tuyên bố với quốc tế về quyết định của Chính phủ Trung Quốc về hải phận 12 hải lý kể từ đất liền của Hoa Lục, có đính kèm bản đồ về đường ranh giới lãnh hải rất rõ ràng (trong đó bao gồm cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa). · Thủ tướng Phạm Văn Đồng, đại diện chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa đã công nhận bản tuyên cáo trên của Trung Quốc về chủ quyền của họ trên các quần đảo biển Đông. Ông đã viết công hàm ngày 14 tháng 9 và cho đăng trên báo Nhân Dân ngày 22 tháng 9 năm 1958, với nội dung: "Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ghi nhận và tán thành bản tuyên bố, ngày 4 tháng 9 năm 1958 của chính phủ nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa về hải phận của Trung quốc"[1]. Ngoài ra, sau này, Trung quốc cũng đã nêu một số tài liệu khác do chính Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa phổ biến để làm bằng cớ về sự thỏa thuận nhượng biển của Hà Nội. · Ngày 13 tháng 7 năm 1961, Tổng thống Việt Nam Cộng hòa Ngô Đình Diệm ban hành sắc lệnh số 174 NV, trong đó ấn định: "Quần đảo Hoàng sa thuộc tỉnh Quảng Nam. Một đơn vị hành chánh xã bao gồm trọn quần đảo này được thành lập và lấy danh hiệu là xã Định Hải trực thuộc quận Hòa Vang. Xã Định hải đặt dưới quyền một phái viên hành chánh". · Ngày 21 tháng 10 năm 1969, Thủ tướng Chính phủ Việt Nam Cộng hòa ký nghị định số 709-BNV/HCĐP để "Sáp nhập xã Định Hải thuộc quận Hòa Vang tỉnh Quảng Nam vào xã Hòa Long cùng quận". · CHNDTH chiếm quần đảo Hoàng Sa từ ngày 19 tháng 1 năm 1974 khi quân đội của họ tấn công quân đồn trú Việt Nam Cộng hòa và chiếm các đảo phía tây trong trận Hải chiến Hoàng Sa năm 1974. · Ngày 20 tháng 1 năm 1974, Chính phủ Cách mạng Lâm thời Cộng hoà Miền Nam Việt Nam đã ra bản Tuyên bố phản đối hành động này của phía Trung Quốc. · Ngày 14 tháng 2 năm 1975, Bộ Ngoại giao chính quyền Việt Nam Cộng hòa công bố Sách trắng về các quyền lịch sử và pháp lý của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. · Ngày 2 tháng 7 năm 1976, Việt Nam thống nhất dưới tên gọi mới Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Từ đó, với tư cách kế thừa quyền sở hữu các quần đảo từ các chính quyền trước, Nhà nước CHXHCN Việt Nam có trách nhiệm duy trì việc bảo vệ chủ quyền trên quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa và đã ban hành nhiều văn bản pháp lý quan trọng liên quan trực tiếp đến hai quần đảo. · Cùng với bản Hiến pháp các năm 1980, 1992, Luật biên giới quốc gia năm 2003, Tuyên bố của Chính phủ Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam ngày 12 tháng 11 năm 1977 về lãnh hải, vùng tiếp giáp, vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam, Tuyên bố của Chính phủ ngày 12 tháng 11 năm 1982 về đường cơ sở dùng để tính chiều rộng lãnh hải Việt Nam đều khẳng định hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là một bộ phận của lãnh thổ Việt Nam. · Trong các năm 1979, 1981 và 1988, Bộ Ngoại giao Việt Nam đều có công bố các Sách trắng về chủ quyền của Việt Nam trên các quần đảo Hoàng Sa - Trường Sa. · Ngày 9 tháng 12 năm 1982, Hội đồng Bộ trưởng nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam ra Nghị định tổ chức quần đảo Hoàng Sa thành huyện đảo Hoàng Sa thuộc tỉnh Quảng Nam - Đà Nẵng. · Nghị quyết ngày 6 tháng 11 năm 1996 tại kỳ họp thứ X Quốc hội khoá IX nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam tách huyện Hoàng Sa khỏi tỉnh Quảng Nam - Đà Nẵng cũ, sáp nhập vào thành phố Đà Nẵng trực thuộc Trung ương. · Ngày 23 tháng 6 năm 1994 Quốc hội Việt Nam khoá IX, kỳ họp thứ 5 phê chuẩn Công ước của Liên hợp quốc về Luật biển năm 1982 có Nghị quyết nêu rõ: "Quốc hội một lần nữa khẳng định chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa và chủ trương giải quyết các bất đồng liên quan đến Biển Đông thông qua thương lượng hòa bình, trên tinh thần bình đẳng, hiểu biết và tôn trọng lẫn nhau, tôn trọng pháp luật quốc tế, đặc biệt là Công ước của Liên hợp quốc về Luật biển năm 1982, tôn trọng chủ quyền và quyền tài phán của các nước ven biển đối với vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa, trong khi nỗ lực thúc đẩy đàm phán để tìm giải pháp cơ bản lâu dài, các bên liên quan cần duy trì ổn định trên cơ sở giữ nguyên hiện trạng, không có hành động làm phức tạp thêm tình hình, không sử dụng vũ lực hoặc đe doạ sử dụng vũ lực". Quốc hội nhấn mạnh: "Cần phân biệt vấn đề giải quyết tranh chấp quần đảo Hoàng Sa, quần đảo Trường Sa với các vấn đề bảo vệ các vùng biển và thềm lục địa thuộc chủ quyền, quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam, căn cứ vào những nguyên tắc và những tiêu chuẩn của Công ước của Liên hợp quốc về Luật biển năm 1982". · Ngày 4 tháng 11 năm 2002 tại Phnom Penh (Campuchia), Việt Nam cùng các quốc gia trong khối ASEAN và Trung Quốc đã ký kết Bản tuyên bố ứng xử trên Biển Đông (DOC), đánh dấu một bước tiến quan trọng trong việc giải quyết các vấn đề trên biển và duy trì ổn định ở khu vực.
05 diciembre Bố không bao giờ bỏ conMột trận động đất xảy ra tại 1 trường học ở Mỹ . Khung cảnh hoang tàn của ngôi trường sau khi động đất làm những cha mẹ học sinh bật khóc vì tuyệt vọng. Trong khi đội cứu hộ cố gắng cứu 1 vài em bé từ những lớp học ít bị đổ nát, 1 người` đàn ông cứ xông vào những nơi nguy hiểm vì những bức tường có thẻ sập xuống bất cứ lúc nào và luôn miệng hỏi mọi người` : « Có thấy Paul con trai của tôi đâu không ? ».Mọi người đều nghĩ rằng ông phát cuồng vì mất con và làm cản trở công việc của những người` cứu hộ, họ khuyên ông nên gtránh ra xa nhưng ông nói : « Tôi luôn nói với Paul rằng dù thế nào đi nữa bố cũng sẽ không bao giờ bỏ rơi con ». Khi đội cứu hộ bắt đầu dừng tay và đinh ninh rằng họ đã kéo hết được những người sống sót ra khỏi đống gạch vụn thì người` đàn ông nọi vẫn kiên nhẫn tìm kiếm. Bỗng nhiên, ông nghe thấy 1 tiếng gọi xa xăm từ dưới lòng đất : « Bố ơi, chúng con đây nè ». Ông điên cuồng đào bới, mọi người` xung quanh xúm vào giúp ông . Như 1 phép lạ, dưới đống gạch đổ nát là 1 khoảng trống, trong đó khảng hơn 1 chục đứa trẻ ngước mắt lên hy vọng. Người cha lần lượt kéo từng đứa trẻ lên và Paul, con ông là người` lên sau cùng. Khi đã ở trong vòng tay cha, cậu bé nói trong nước mắt : « Con biết bố không bao giờ bỏ con mà. Các bạn không tin con vì sợ lắm nên con chờ bố đến và để các bạn ra trước vì bố sẽ không bao giờ bỏ con đâu ! »
Sai lầm của những nhà thông thái10. « Chẳng có lý do gì để mỗi cá nhân phải có 1 cái máy vi tính trong nhà họ. » Kenneth Olsen - Chủ tịch, người sáng lập Digital Equipment, 1977 9. « Máy bay là những đồ chơi thú vị, nhưng không có giá trị quân sự » Marshal Ferdinand Foch, Nhà chiến lược quân sự và tổng tư lệnh Quân đội Pháp trong thế chiến I , 1911 8. « Loài người không bao giờ lên tới mặt trăng, bất kể mọi tiến bộ khoa học trong tương lai « Tiến sĩ Lee de Forest , nhà phát minh ra đèn ống 3 cực và Radio , 25/12/1967. 7. « Tivi sẽ không thể duy trì bất kỳ thị trường nào mà chúng ta chiếm lĩnh quá 6 tháng đầu. Mọi người sẽ sớm mệt mỏi với việc đêm nào cũng dán mắt bào 1 cái thùng gỗ dán » Darryl F.Zanuck, Giám đốc hãng film 20th Century-Fox,1946. 6. « Chúng tôi không thích âm nhạc của họ. Các nhóm chơi ghi ta đã hết thời ». Hãng thu âm Decca phản đối ban nhạc The Beatles, 1962. 5. « Với phần đông dân chúng, việc sử dụng thuốc lá có 1 hiệu quả lợi ích ». Bác sĩ Ian G.Macdonald - Viện phẫu thuật Los Angeles, trích dẫn từ News Week, 18/11/1969. 4. « Chiếc máy điện thoại có quá nhiều khuyết điểm để có thể xem là 1 phương tiện truyền thông . Về cơ bản, nó chẳng có giá trị gì đối với chúng ta ». Bản ký lục của Western Union Internal, 1876. 3. « Trái đất là trung tâm của vũ trụ ». Ptolemy, nhà thiên văn học lừng danh Ai cập thế kỷ II. 2. « Chẳng có gì quan trọng xảy ra trong ngày hôm nay cả » Vua Geogre III viết ở Anh quốc ngày 4/7/1776 ( Quốc khánh Mỹ). 1. « Mọi thứ có thể phát minh đề đã được phát minh » Charles H. Duell, Uỷ viên ban cấp bằng sáng chế Hoa Kỳ , 1899. |
|
|